Đông Phương Lưu Ly khoác trên mình một bộ sa y hồng bào. Lớp sa y đỏ thắm dệt từ lụa là gấm vóc vô cùng mềm mại rộng rãi, đai lưng hờ hững cởi phân nửa, thấp thoáng để lộ ra cảnh xuân phơi phới. Mái tóc dài đỏ rực tùy ý xõa tung, từ bờ vai rủ xuống phủ đầy trên mặt bàn. Đôi mắt đẹp tựa làn nước mùa thu nửa mang vẻ kiều mị trời sinh, nửa lại lộ ra tia lười biếng mệt mỏi. Dẫu đang phiền não, nhưng khí thế trên người nàng vẫn không hề suy giảm, uy nghiêm của bậc đế vương thâm trầm đáng sợ, khiến kẻ khác nhìn vào không khỏi sinh lòng kính úy.
Thượng Thư phòng lúc này chỉ có một mình Đông Phương Lưu Ly. Khi nàng xử lý công vụ, ngay cả Tô Thanh Thu cũng không được phép tới gần, bởi vậy phong cách ăn mặc của nàng thường phá lệ táo bạo hơn hẳn. Y phục rộng rãi, không gò bó có thể giúp tâm tình nàng thư thả đôi chút, lúc xử lý chính sự cũng càng thêm lý trí và thong dong.
"Tên cá mặn này cũng thật là, đột nhiên tuyên chiến mà chẳng thèm bàn bạc trước với ta một tiếng. Làm ra cái chuyện đường đột như vậy, cả Đại Tấn đều bị lật tung lên rồi, văn võ bá quan thi nhau dâng tấu."
"Hừ, xem ra bình thường ta quá dịu dàng hòa nhã rồi, một ngày không đánh là y như rằng nhảy lên nóc nhà dỡ ngói. Dám xem người thê tử danh chính ngôn thuận, cưới hỏi đàng hoàng như ta đây không ra gì, tiền trảm hậu tấu, oai phong gớm nhỉ!"




